സലോക് മഹല്ലാ 9 — Complete Lyrics
ਸਲੋਕ ਮਹਲਾ ੯
Sanskrit text with English transliteration and translation
Verse 1
ੴ ਸਤਿਗੁਰ ਪ੍ਰਸਾਦਿ ॥
ikOankaar satigur prasaadh ||
ഏകനായ സർവവ്യാപക സൃഷ്ടികർത്താവായ പരമാത്മാവ്. സദ്ഗുരുവിന്റെ കൃപയാൽ:
Verse 2
ਸਲੋਕ ਮਹਲਾ ੯ ॥
salok mahalaa nauvaa ||
സലോക്, ഒമ്പതാം മഹൽ (ഗുരു തേഗ് ബഹാദുർ):
Verse 3
ਗੁਨ ਗੋਬਿੰਦ ਗਾਇਓ ਨਹੀ ਜਨਮੁ ਅਕਾਰਥ ਕੀਨੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਭਜੁ ਮਨਾ ਜਿਹ ਬਿਧਿ ਜਲ ਕਉ ਮੀਨੁ ॥੧॥
gun gobi(n)dh gaio nahee janam akaarath keen ||
kahu naanak har bhaj manaa jeh bidh jal kau meen ||1||
നീ ഗോവിന്ദന്റെ ഗുണങ്ങൾ പാടിയില്ലെങ്കിൽ, നിന്റെ ജന്മം വ്യർഥമാക്കി. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, മത്സ്യം ജലത്തെ (ആഗ്രഹിക്കുന്നതുപോലെ) ഹരിയെ ഭജിക്കുക. ॥1॥
Verse 4
ਬਿਖਿਅਨ ਸਿਉ ਕਾਹੇ ਰਚਿਓ ਨਿਮਖ ਨ ਹੋਹਿ ਉਦਾਸੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਭਜੁ ਹਰਿ ਮਨਾ ਪਰੈ ਨ ਜਮ ਕੀ ਫਾਸ ॥੨॥
bikhian siau kaahe rachio nimakh na hoh udhaas ||
kahu naanak bhaj har manaa parai na jam kee faas ||2||
നീ വിഷയങ്ങളിൽ എന്തിന് മുഴുകിയിരിക്കുന്നു, ഒരു നിമിഷമെങ്കിലും വിരക്തനാകുന്നില്ലേ? നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, ഹരിയെ ഭജിക്കുക, അപ്പോൾ യമപാശം നിന്റെ മേൽ വീഴില്ല. ॥2॥
Verse 5
ਤਰਨਾਪੋ ਇਉ ਹੀ ਗਇਓ ਲੀਓ ਜਰਾ ਤਨੁ ਜੀਤਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਭਜੁ ਹਰਿ ਮਨਾ ਅਉਧ ਜਾਤੁ ਹੈ ਬੀਤਿ ॥੩॥
taranaapo iau hee gio leeo jaraa tan jeet ||
kahu naanak bhaj har manaa aaudh jaat hai beet ||3||
നിന്റെ യൗവനം ഇങ്ങനെ കടന്നുപോയി, വാർധക്യം നിന്റെ ശരീരത്തെ കീഴടക്കി. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, ഹരിയെ ഭജിക്കുക, ആയുസ്സ് കടന്നുപോകുന്നു. ॥3॥
Verse 6
ਬਿਰਧਿ ਭਇਓ ਸੂਝੈ ਨਹੀ ਕਾਲੁ ਪਹੂਚਿਓ ਆਨਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਨਰ ਬਾਵਰੇ ਕਿਉ ਨ ਭਜੈ ਭਗਵਾਨੁ ॥੪॥
biradh bhio soojhai nahee kaal pahoochio aan ||
kahu naanak nar baavare kiau na bhajai bhagavaan ||4||
നീ വൃദ്ധനായി പക്ഷേ കാലം എത്തിയെന്ന് മനസ്സിലാക്കുന്നില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഓ ഭ്രാന്തനേ, നീ എന്തിന് ഭഗവാനെ ഭജിക്കുന്നില്ല? ॥4॥
Verse 7
ਧਨੁ ਦਾਰਾ ਸੰਪਤਿ ਸਗਲ ਜਿਨਿ ਅਪੁਨੀ ਕਰਿ ਮਾਨਿ ॥
ਇਨ ਮੈ ਕਛੁ ਸੰਗੀ ਨਹੀ ਨਾਨਕ ਸਾਚੀ ਜਾਨਿ ॥੫॥
dhan dhaaraa sa(n)pat sagal jin apunee kar maan ||
ein mai kachh sa(n)gee nahee naanak saachee jaan ||5||
ധനം, ഭാര്യ, നിന്റേതെന്ന് കരുതിയ സകല സമ്പത്തും — ഇവയിൽ ഒന്നും നിന്റെ കൂടെ വരില്ല. ഓ നാനക്, ഇത് സത്യമെന്ന് അറിയുക. ॥5॥
Verse 8
ਪਤਿਤ ਉਧਾਰਨ ਭੈ ਹਰਨ ਹਰਿ ਅਨਾਥ ਕੇ ਨਾਥ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਤਿਹ ਜਾਨੀਐ ਸਦਾ ਬਸਤੁ ਤੁਮ ਸਾਥਿ ॥੬॥
patit udhaaran bhai haran har anaath ke naath ||
kahu naanak teh jaaneeaai sadhaa basat tum saath ||6||
അവൻ പതിതരെ ഉദ്ധരിക്കുന്നവൻ, ഭയം നീക്കുന്നവൻ, അനാഥർക്ക് നാഥൻ. നാനക് പറയുന്നു — എപ്പോഴും നിന്നോടൊപ്പം വസിക്കുന്ന അവനെ തിരിച്ചറിയുക. ॥6॥
Verse 9
ਤਨੁ ਧਨੁ ਜਿਹ ਤੋ ਕਉ ਦੀਓ ਤਾਂ ਸਿਉ ਨੇਹੁ ਨ ਕੀਨ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਨਰ ਬਾਵਰੇ ਅਬ ਕਿਉ ਡੋਲਤ ਦੀਨ ॥੭॥
tan dhan jeh to kau dheeo taa(n) siau neh na keen ||
kahu naanak nar baavare ab kiau ddolat dheen ||7||
നിനക്ക് തനുവും ധനവും തന്ന അവനോട് നീ പ്രേമം കാട്ടിയില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഓ ഭ്രാന്തനേ, ഇപ്പോൾ ദീനനായി എന്തിന് വിറയ്ക്കുന്നു? ॥7॥
Verse 10
ਤਨੁ ਧਨੁ ਸੰਪੈ ਸੁਖ ਦੀਓ ਅਰੁ ਜਿਹ ਨੀਕੇ ਧਾਮ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨੁ ਰੇ ਮਨਾ ਸਿਮਰਤ ਕਾਹਿ ਨ ਰਾਮੁ ॥੮॥
tan dhan sa(n)pai sukh dheeo ar jeh neeke dhaam ||
kahu naanak sun re manaa simarat kaeh na raam ||8||
നിനക്ക് തനു, ധനം, സമ്പത്ത്, സുഖം, സുന്ദര ഭവനങ്ങൾ തന്ന അവൻ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, നീ എന്തിന് രാമനെ സ്മരിക്കുന്നില്ല? ॥8॥
Verse 11
ਸਭ ਸੁਖ ਦਾਤਾ ਰਾਮੁ ਹੈ ਦੂਸਰ ਨਾਹਿਨ ਕੋਇ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਤਿਹ ਸਿਮਰਤ ਗਤਿ ਹੋਇ ॥੯॥
sabh sukh dhaataa raam hai dhoosar naahin koi ||
kahu naanak sun re manaa teh simarat gat hoi ||9||
സകല സുഖങ്ങളുടെയും ദാതാവ് രാമൻ തന്നെ, മറ്റാരുമില്ല. നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവനെ സ്മരിക്കുന്നതിലൂടെ മുക്തി ലഭിക്കുന്നു. ॥9॥
Verse 12
ਜਿਹ ਸਿਮਰਤ ਗਤਿ ਪਾਈਐ ਤਿਹ ਭਜੁ ਰੇ ਤੈ ਮੀਤ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨੁ ਰੇ ਮਨਾ ਅਉਧ ਘਟਤ ਹੈ ਨੀਤ ॥੧੦॥
jeh simarat gat paieeaai teh bhaj re tai meet ||
kahu naanak sun re manaa aaudh ghaTat hai neet ||10||
ആരെ സ്മരിക്കുന്നതിലൂടെ ഗതി (മുക്തി) ലഭിക്കുന്നുവോ, ഓ എന്റെ മിത്രമേ, അവനെ ഭജിക്കുക. നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, ആയുസ്സ് നിത്യം കുറയുന്നു. ॥10॥
Verse 13
ਪਾਂਚ ਤਤ ਕੋ ਤਨੁ ਰਚਿਓ ਜਾਨਹੁ ਚਤੁਰ ਸੁਜਾਨ ॥
ਜਿਹ ਤੇ ਉਪਜਿਓ ਨਾਨਕਾ ਲੀਨ ਤਾਹਿ ਮੈ ਮਾਨੁ ॥੧੧॥
paa(n)ch tat ko tan rachio jaanahu chatur sujaan ||
jeh te upajio naanakaa leen taeh mai maan ||11||
ഈ ശരീരം പഞ്ചഭൂതങ്ങളാൽ രചിക്കപ്പെട്ടത് — ഓ ചതുരനേ, ബുദ്ധിമാനേ, ഇത് അറിയുക. ഓ നാനക്, നീ ആരിൽനിന്ന് ഉത്ഭവിച്ചോ അവനിൽത്തന്നെ ലയിക്കുമെന്ന് വിശ്വസിക്കുക. ॥11॥
Verse 14
ਘਟ ਘਟ ਮੈ ਹਰਿ ਜੂ ਬਸੈ ਸੰਤਨ ਕਹਿਓ ਪੁਕਾਰਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਤਿਹ ਭਜੁ ਮਨਾ ਭਉ ਨਿਧਿ ਉਤਰਹਿ ਪਾਰਿ ॥੧੨॥
ghaT ghaT mai har joo basai sa(n)tan kahio pukaar ||
kahu naanak teh bhaj manaa bhau nidh utareh paar ||12||
ഓരോ ഹൃദയത്തിലും പ്രിയ ഹരി വസിക്കുന്നു, സന്തർ വിളിച്ചുപറഞ്ഞു. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, അവനെ ഭജിക്കുക, അപ്പോൾ ഭവസാഗരം കടക്കും. ॥12॥
Verse 15
ਸੁਖੁ ਦੁਖੁ ਜਿਹ ਪਰਸੈ ਨਹੀ ਲੋਭੁ ਮੋਹੁ ਅਭਿਮਾਨੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨੁ ਰੇ ਮਨਾ ਸੋ ਮੂਰਤਿ ਭਗਵਾਨ ॥੧੩॥
sukh dhukh jeh parasai nahee lobh moh abhimaan ||
kahu naanak sun re manaa so moorat bhagavaan ||13||
സുഖദുഃഖം, ലോഭം, മോഹം, അഭിമാനം സ്പർശിക്കാത്തവൻ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവനാണ് ഭഗവാന്റെ സ്വരൂപം. ॥13॥
Verse 16
ਉਸਤਤਿ ਨਿੰਦਿਆ ਨਾਹਿ ਜਿਹਿ ਕੰਚਨ ਲੋਹ ਸਮਾਨਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਮੁਕਤਿ ਤਾਹਿ ਤੈ ਜਾਨਿ ॥੧੪॥
ausatat ni(n)dhiaa naeh jeh ka(n)chan loh samaan ||
kahu naanak sun re manaa mukat taeh tai jaan ||14||
ആർക്ക് സ്തുതി-നിന്ദ ഇല്ലയോ, ആർക്ക് സ്വർണവും ഇരുമ്പും തുല്യമോ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവനെ മുക്തനെന്ന് അറിയുക. ॥14॥
Verse 17
ਹਰਖੁ ਸੋਗੁ ਜਾ ਕੈ ਨਹੀ ਬੈਰੀ ਮੀਤ ਸਮਾਨਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਮੁਕਤਿ ਤਾਹਿ ਤੈ ਜਾਨਿ ॥੧੫॥
harakh sog jaa kai nahee bairee meet samaan ||
kahu naanak sun re manaa mukat taeh tai jaan ||15||
ആർക്ക് ഹർഷശോകം ഇല്ലയോ, ആർക്ക് ശത്രുമിത്രങ്ങൾ തുല്യമോ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവനെ മുക്തനെന്ന് അറിയുക. ॥15॥
Verse 18
ਭੈ ਕਾਹੂ ਕਉ ਦੇਤ ਨਹਿ ਨਹਿ ਭੈ ਮਾਨਤ ਆਨ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਗਿਆਨੀ ਤਾਹਿ ਬਖਾਨਿ ॥੧੬॥
bhai kaahoo kau dhet neh neh bhai maanat aan ||
kahu naanak sun re manaa giaanee taeh bakhaan ||16||
ആർക്കും ഭയം നൽകാത്തവൻ, മറ്റാരെയും ഭയക്കാത്തവൻ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവനെ ജ്ഞാനിയെന്ന് വിളിക്കുക. ॥16॥
Verse 19
ਜਿਹਿ ਬਿਖਿਆ ਸਗਲੀ ਤਜੀ ਲੀਓ ਭੇਖ ਬੈਰਾਗ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨੁ ਰੇ ਮਨਾ ਤਿਹ ਨਰ ਮਾਥੈ ਭਾਗੁ ॥੧੭॥
jeh bikhiaa sagalee tajee leeo bhekh bairaag ||
kahu naanak sun re manaa teh nar maathai bhaag ||17||
സകല വിഷയവാഞ്ഛയും ത്യജിച്ച്, വൈരാഗ്യത്തിന്റെ വേഷം ധരിച്ചവൻ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, ആ മനുഷ്യന്റെ നെറ്റിയിൽ ഭാഗ്യമുണ്ട്. ॥17॥
Verse 20
ਜਿਹਿ ਮਾਇਆ ਮਮਤਾ ਤਜੀ ਸਭ ਤੇ ਭਇਓ ਉਦਾਸੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨੁ ਰੇ ਮਨਾ ਤਿਹ ਘਟਿ ਬ੍ਰਹਮ ਨਿਵਾਸੁ ॥੧੮॥
jeh maiaa mamataa tajee sabh te bhio udhaas ||
kahu naanak sun re manaa teh ghaT braham nivaas ||18||
മായയുടെ മമത ത്യജിച്ച്, സർവത്തിൽനിന്നും വിരക്തനായവൻ — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, അവന്റെ ഹൃദയത്തിൽ ബ്രഹ്മം വസിക്കുന്നു. ॥18॥
Verse 21
ਜਿਹਿ ਪ੍ਰਾਨੀ ਹਉਮੈ ਤਜੀ ਕਰਤਾ ਰਾਮੁ ਪਛਾਨਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਵਹੁ ਮੁਕਤਿ ਨਰੁ ਇਹ ਮਨ ਸਾਚੀ ਮਾਨੁ ॥੧੯॥
jeh praanee haumai tajee karataa raam pachhaan ||
kahu naanak vahu mukat nar ieh man saachee maan ||19||
അഹങ്കാരം ത്യജിച്ച് കർത്താവായ രാമനെ തിരിച്ചറിഞ്ഞ പ്രാണി — നാനക് പറയുന്നു — ആ മനുഷ്യൻ മുക്തൻ, ഓ മനമേ, ഇത് സത്യമെന്ന് വിശ്വസിക്കുക. ॥19॥
Verse 22
ਭੈ ਨਾਸਨ ਦੁਰਮਤਿ ਹਰਨ ਕਲਿ ਮੈ ਹਰਿ ਕੋ ਨਾਮੁ ॥
ਨਿਸਿ ਦਿਨੁ ਜੋ ਨਾਨਕ ਭਜੈ ਸਫਲ ਹੋਹਿ ਤਿਹ ਕਾਮ ॥੨੦॥
bhai naasan dhuramat haran kal mai har ko naam ||
nis dhin jo naanak bhajai safal hoh teh kaam ||20||
കലിയുഗത്തിൽ ഹരിയുടെ നാമം ഭയം നശിപ്പിക്കുന്നതും ദുർമതി നീക്കുന്നതുമാണ്. ഓ നാനക്, രാത്രിയും പകലും (അവനെ) ഭജിക്കുന്നവന്റെ എല്ലാ കാര്യങ്ങളും സഫലമാകുന്നു. ॥20॥
Verse 23
ਜਿਹਬਾ ਗੁਨ ਗੋਬਿੰਦ ਭਜਹੁ ਕਰਨ ਸੁਨਹੁ ਹਰਿ ਨਾਮੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਪਰਹਿ ਨ ਜਮ ਕੈ ਧਾਮ ॥੨੧॥
jihabaa gun gobi(n)dh bhajahu karan sunahu har naam ||
kahu naanak sun re manaa pareh na jam kai dhaam ||21||
നാവുകൊണ്ട് ഗോവിന്ദന്റെ ഗുണങ്ങൾ ഭജിക്കുക, കാതുകൾകൊണ്ട് ഹരിയുടെ നാമം കേൾക്കുക. നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, നീ യമഭവനത്തിലേക്ക് പോകില്ല. ॥21॥
Verse 24
ਜੋ ਪ੍ਰਾਨੀ ਮਮਤਾ ਤਜੈ ਲੋਭ ਮੋਹ ਅਹੰਕਾਰ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਆਪਨ ਤਰੈ ਅਉਰਨ ਲੇਤ ਉਧਾਰ ॥੨੨॥
jo praanee mamataa tajai lobh moh aha(n)kaar ||
kahu naanak aapan tarai aauran let udhaar ||22||
മമത, ലോഭം, മോഹം, അഹങ്കാരം ത്യജിക്കുന്ന പ്രാണി — നാനക് പറയുന്നു — അവൻ സ്വയം കടക്കുന്നു, മറ്റുള്ളവരെയും ഉദ്ധരിക്കുന്നു. ॥22॥
Verse 25
ਜਿਉ ਸੁਪਨਾ ਅਰੁ ਪੇਖਨਾ ਐਸੇ ਜਗ ਕਉ ਜਾਨਿ ॥
ਇਨ ਮੈ ਕਛੁ ਸਾਚੋ ਨਹੀ ਨਾਨਕ ਬਿਨੁ ਭਗਵਾਨ ॥੨੩॥
jiau supanaa ar pekhanaa aaise jag kau jaan ||
ein mai kachh saacho nahee naanak bin bhagavaan ||23||
സ്വപ്നവും (കണ്ണിന്റെ) കാഴ്ചയും പോലെ — ഈ ജഗത്തിനെ അങ്ങനെ അറിയുക. ഇവയിൽ ഒന്നും സത്യമല്ല, ഓ നാനക്, ഭഗവാനൊഴികെ. ॥23॥
Verse 26
ਨਿਸਿ ਦਿਨੁ ਮਾਇਆ ਕਾਰਨੇ ਪ੍ਰਾਨੀ ਡੋਲਤ ਨੀਤ ॥
ਕੋਟਨ ਮੈ ਨਾਨਕ ਕੋਊ ਨਾਰਾਇਨੁ ਜਿਹ ਚੀਤਿ ॥੨੪॥
nis dhin maiaa kaarane praanee ddolat neet ||
koTan mai naanak kouoo naarain jeh cheet ||24||
രാത്രിയും പകലും മായ കാരണം പ്രാണി നിത്യം വിറയ്ക്കുന്നു. ഓ നാനക്, കോടിക്കണക്കിന് പേരിൽ അപൂർവം ഒരുവൻ മാത്രം നാരായണനെ ചിത്തത്തിൽ വയ്ക്കുന്നു. ॥24॥
Verse 27
ਜੈਸੇ ਜਲ ਤੇ ਬੁਦਬੁਦਾ ਉਪਜੈ ਬਿਨਸੈ ਨੀਤ ॥
ਜਗ ਰਚਨਾ ਤੈਸੇ ਰਚੀ ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਮੀਤ ॥੨੫॥
jaise jal te budhabudhaa upajai binasai neet ||
jag rachanaa taise rachee kahu naanak sun meet ||25||
ജലത്തിൽ കുമിള ഉണ്ടായി നിത്യം നശിക്കുന്നതുപോലെ, ജഗത് രചന അങ്ങനെ രചിക്കപ്പെട്ടു — നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മിത്രമേ. ॥25॥
Verse 28
ਪ੍ਰਾਨੀ ਕਛੂ ਨ ਚੇਤਈ ਮਦਿ ਮਾਇਆ ਕੈ ਅੰਧੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਬਿਨੁ ਹਰਿ ਭਜਨ ਪਰਤ ਤਾਹਿ ਜਮ ਫੰਧ ॥੨੬॥
praanee kachhoo na chetiee madh maiaa kai a(n)dh ||
kahu naanak bin har bhajan parat taeh jam fa(n)dh ||26||
പ്രാണി ഒന്നും സ്മരിക്കുന്നില്ല, മായയുടെ മദത്തിൽ അന്ധൻ. നാനക് പറയുന്നു — ഹരി ഭജനമില്ലാതെ അവന്റെ മേൽ യമപാശം വീഴുന്നു. ॥26॥
Verse 29
ਜਉ ਸੁਖ ਕਉ ਚਾਹੈ ਸਦਾ ਸਰਨਿ ਰਾਮ ਕੀ ਲੇਹ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਦੁਰਲਭ ਮਾਨੁਖ ਦੇਹ ॥੨੭॥
jau sukh kau chaahai sadhaa saran raam kee leh ||
kahu naanak sun re manaa dhuralabh maanukh dheh ||27||
നീ എപ്പോഴും സുഖം ആഗ്രഹിക്കുന്നെങ്കിൽ, രാമന്റെ ശരണം പ്രാപിക്കുക. നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, ഈ മാനവ ദേഹം ദുർലഭം. ॥27॥
Verse 30
ਮਾਇਆ ਕਾਰਨਿ ਧਾਵਹੀ ਮੂਰਖ ਲੋਗ ਅਜਾਨ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਬਿਨੁ ਹਰਿ ਭਜਨ ਬਿਰਥਾ ਜਨਮੁ ਸਿਰਾਨ ॥੨੮॥
maiaa kaaran dhaavahee moorakh log ajaan ||
kahu naanak bin har bhajan birathaa janam siraan ||28||
മായ കാരണം മൂർഖരും അജ്ഞാനികളും ഓടി നടക്കുന്നു. നാനക് പറയുന്നു — ഹരി ഭജനമില്ലാതെ ജന്മം വ്യർഥമായി കടന്നുപോകുന്നു. ॥28॥
Verse 31
ਜੋ ਪ੍ਰਾਨੀ ਨਿਸਿ ਦਿਨੁ ਭਜੈ ਰੂਪ ਰਾਮ ਤਿਹ ਜਾਨੁ ॥
ਹਰਿ ਜਨ ਹਰਿ ਅੰਤਰੁ ਨਹੀ ਨਾਨਕ ਸਾਚੀ ਮਾਨੁ ॥੨੯॥
jo praanee nis dhin bhajai roop raam teh jaan ||
har jan har a(n)tar nahee naanak saachee maan ||29||
രാത്രിയും പകലും (ഹരിയെ) ഭജിക്കുന്ന പ്രാണിയെ രാമന്റെ രൂപമെന്ന് അറിയുക. ഹരി-ഭക്തനും ഹരിക്കും അന്തരമില്ല — ഓ നാനക്, ഇത് സത്യമെന്ന് വിശ്വസിക്കുക. ॥29॥
Verse 32
ਮਨੁ ਮਾਇਆ ਮੈ ਫਧਿ ਰਹਿਓ ਬਿਸਰਿਓ ਗੋਬਿੰਦ ਨਾਮੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਬਿਨੁ ਹਰਿ ਭਜਨ ਜੀਵਨ ਕਉਨੇ ਕਾਮ ॥੩੦॥
man maiaa mai fadh rahio bisario gobi(n)dh naam ||
kahu naanak bin har bhajan jeevan kaune kaam ||30||
മനസ്സ് മായയിൽ കുടുങ്ങി, ഗോവിന്ദന്റെ നാമം മറന്നു. നാനക് പറയുന്നു — ഹരി ഭജനമില്ലാതെ ഈ ജീവിതം എന്ത് കാര്യത്തിന്? ॥30॥
Verse 33
ਪ੍ਰਾਨੀ ਰਾਮੁ ਨ ਚੇਤਈ ਮਦਿ ਮਾਇਆ ਕੈ ਅੰਧੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਭਜਨ ਬਿਨੁ ਪਰਤ ਤਾਹਿ ਜਮ ਫੰਧ ॥੩੧॥
praanee raam na chetiee madh maiaa kai a(n)dh ||
kahu naanak har bhajan bin parat taeh jam fa(n)dh ||31||
പ്രാണി രാമനെ സ്മരിക്കുന്നില്ല, മായയുടെ മദത്തിൽ അന്ധൻ. നാനക് പറയുന്നു — ഹരി ഭജനമില്ലാതെ അവന്റെ മേൽ യമപാശം വീഴുന്നു. ॥31॥
Verse 34
ਸੁਖ ਮੈ ਬਹੁ ਸੰਗੀ ਭਏ ਦੁਖ ਮੈ ਸੰਗਿ ਨ ਕੋਇ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਭਜੁ ਮਨਾ ਅੰਤਿ ਸਹਾਈ ਹੋਇ ॥੩੨॥
sukh mai bahu sa(n)gee bhe dhukh mai sa(n)g na koi ||
kahu naanak har bhaj manaa a(n)t sahaiee hoi ||32||
സുഖത്തിൽ അനേകം കൂട്ടാളികളാകുന്നു, പക്ഷേ ദുഃഖത്തിൽ ആരും കൂട്ടില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, ഹരിയെ ഭജിക്കുക, അവനാണ് അന്ത്യത്തിൽ സഹായി. ॥32॥
Verse 35
ਜਨਮ ਜਨਮ ਭਰਮਤ ਫਿਰਿਓ ਮਿਟਿਓ ਨ ਜਮ ਕੋ ਤ੍ਰਾਸੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਭਜੁ ਮਨਾ ਨਿਰਭੈ ਪਾਵਹਿ ਬਾਸੁ ॥੩੩॥
janam janam bharamat firio miTio na jam ko traas ||
kahu naanak har bhaj manaa nirabhai paaveh baas ||33||
ജന്മജന്മം അലഞ്ഞുനടന്നു, പക്ഷേ യമഭയം നീങ്ങിയില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, ഹരിയെ ഭജിക്കുക, അപ്പോൾ നിർഭയ നിവാസം നേടും. ॥33॥
Verse 36
ਜਤਨ ਬਹੁਤੁ ਮੈ ਕਰਿ ਰਹਿਓ ਮਿਟਿਓ ਨ ਮਨ ਕੋ ਮਾਨੁ ॥
ਦੁਰਮਤਿ ਸਿਉ ਨਾਨਕ ਫਧਿਓ ਰਾਖਿ ਲੇਹੁ ਭਗਵਾਨ ॥੩੪॥
jatan bahut mai kar rahio miTio na man ko maan ||
dhuramat siau naanak fadhio raakh leh bhagavaan ||34||
ഞാൻ പല ശ്രമങ്ങൾ ചെയ്ത് നോക്കി, പക്ഷേ മനസ്സിന്റെ അഭിമാനം നീങ്ങിയില്ല. ഓ ഭഗവാനേ, നാനക് ദുർമതിയിൽ കുടുങ്ങി, രക്ഷിക്കണേ. ॥34॥
Verse 37
ਬਾਲ ਜੁਆਨੀ ਅਰੁ ਬਿਰਧਿ ਫੁਨਿ ਤੀਨਿ ਅਵਸਥਾ ਜਾਨਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਭਜਨ ਬਿਨੁ ਬਿਰਥਾ ਸਭ ਹੀ ਮਾਨੁ ॥੩੫॥
baal juaanee ar biradh fun teen avasathaa jaan ||
kahu naanak har bhajan bin birathaa sabh hee maan ||35||
ബാല്യം, യൗവനം, പിന്നെ വാർധക്യം — ഈ മൂന്ന് അവസ്ഥകളെ അറിയുക. നാനക് പറയുന്നു — ഹരി ഭജനമില്ലാതെ എല്ലാം വ്യർഥമെന്ന് കരുതുക. ॥35॥
Verse 38
ਕਰਣੋ ਹੁਤੋ ਸੁ ਨਾ ਕੀਓ ਪਰਿਓ ਲੋਭ ਕੈ ਫੰਧ ॥
ਨਾਨਕ ਸਮਿਓ ਰਮਿ ਗਇਓ ਅਬ ਕਿਉ ਰੋਵਤ ਅੰਧ ॥੩੬॥
karano huto su naa keeo pario lobh kai fa(n)dh ||
naanak samio ram gio ab kiau rovat a(n)dh ||36||
ചെയ്യേണ്ടത് ചെയ്തില്ല, ലോഭത്തിന്റെ പാശത്തിൽ വീണു. ഓ നാനക്, സമയം കടന്നുപോയി, ഇപ്പോൾ ഓ അന്ധനേ, എന്തിന് കരയുന്നു? ॥36॥
Verse 39
ਮਨੁ ਮਾਇਆ ਮੈ ਰਮਿ ਰਹਿਓ ਨਿਕਸਤ ਨਾਹਿਨ ਮੀਤ ॥
ਨਾਨਕ ਮੂਰਤਿ ਚਿਤ੍ਰ ਜਿਉ ਛਾਡਿਤ ਨਾਹਿਨ ਭੀਤਿ ॥੩੭॥
man maiaa mai ram rahio nikasat naahin meet ||
naanak moorat chitr jiau chhaaddit naahin bheet ||37||
മനസ്സ് മായയിൽ രമിക്കുന്നു, അതിൽനിന്ന് പുറത്തുവരുന്നില്ല, ഓ മിത്രമേ. ഓ നാനക്, ചുവരിൽ വരച്ച ചിത്രം ചുവരിനെ വിടാത്തതുപോലെ. ॥37॥
Verse 40
ਨਰ ਚਾਹਤ ਕਛੁ ਅਉਰ ਅਉਰੈ ਕੀ ਅਉਰੈ ਭਈ ॥
ਚਿਤਵਤ ਰਹਿਓ ਠਗਉਰ ਨਾਨਕ ਫਾਸੀ ਗਲਿ ਪਰੀ ॥੩੮॥
nar chaahat kachh aaur aaurai kee aaurai bhiee ||
chitavat rahio Thagaur naanak faasee gal paree ||38||
മനുഷ്യൻ മറ്റെന്തോ ആഗ്രഹിക്കുന്നു, പക്ഷേ സംഭവിക്കുന്നത് മറ്റൊന്ന്. നാനക് പറയുന്നു — മറ്റുള്ളവരെ ചതിക്കാൻ ചിന്തിച്ചു, പക്ഷേ കുരുക്ക് അവന്റെ കഴുത്തിൽത്തന്നെ വീണു. ॥38॥
Verse 41
ਜਤਨ ਬਹੁਤ ਸੁਖ ਕੇ ਕੀਏ ਦੁਖ ਕੋ ਕੀਓ ਨ ਕੋਇ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਸੁਨਿ ਰੇ ਮਨਾ ਹਰਿ ਭਾਵੈ ਸੋ ਹੋਇ ॥੩੯॥
jatan bahut sukh ke ke'ee dhukh ko keeo na koi ||
kahu naanak sun re manaa har bhaavai so hoi ||39||
സുഖത്തിനായി പല ശ്രമങ്ങൾ ചെയ്തു, പക്ഷേ ദുഃഖത്തിനായി ആരും ഒന്നും ചെയ്യുന്നില്ല. നാനക് പറയുന്നു — കേൾക്കൂ ഓ മനമേ, ഹരിക്ക് ഇഷ്ടമായത് സംഭവിക്കുന്നു. ॥39॥
Verse 42
ਜਗਤੁ ਭਿਖਾਰੀ ਫਿਰਤੁ ਹੈ ਸਭ ਕੋ ਦਾਤਾ ਰਾਮੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਮਨ ਸਿਮਰੁ ਤਿਹ ਪੂਰਨ ਹੋਵਹਿ ਕਾਮ ॥੪੦॥
jagat bhikhaaree firat hai sabh ko dhaataa raam ||
kahu naanak man simar teh pooran hoveh kaam ||40||
ജഗത്ത് ഭിക്ഷുവായി നടക്കുന്നു, പക്ഷേ എല്ലാവർക്കും ദാതാവ് രാമൻ തന്നെ. നാനക് പറയുന്നു — ഓ മനമേ, അവനെ സ്മരിക്കുക, നിന്റെ കാര്യങ്ങൾ പൂർണമാകും. ॥40॥
Verse 43
ਝੂਠੈ ਮਾਨੁ ਕਹਾ ਕਰੈ ਜਗੁ ਸੁਪਨੇ ਜਿਉ ਜਾਨੁ ॥
ਇਨ ਮੈ ਕਛੁ ਤੇਰੋ ਨਹੀ ਨਾਨਕ ਕਹਿਓ ਬਖਾਨਿ ॥੪੧॥
jhooThai maan kahaa karai jag supane jiau jaan ||
ein mai kachh tero nahee naanak kahio bakhaan ||41||
വ്യാജ അഭിമാനം എന്തിന് കാട്ടുന്നു, ജഗത്തിനെ സ്വപ്നംപോലെ അറിയുക. ഇവയിൽ ഒന്നും നിന്റേതല്ല — നാനക് പറഞ്ഞറിയിച്ചു. ॥41॥
Verse 44
ਗਰਬੁ ਕਰਤੁ ਹੈ ਦੇਹ ਕੋ ਬਿਨਸੈ ਛਿਨ ਮੈ ਮੀਤ ॥
ਜਿਹਿ ਪ੍ਰਾਨੀ ਹਰਿ ਜਸੁ ਕਹਿਓ ਨਾਨਕ ਤਿਹਿ ਜਗੁ ਜੀਤਿ ॥੪੨॥
garab karat hai dheh ko binasai chhin mai meet ||
jeh praanee har jas kahio naanak teh jag jeet ||42||
നീ ദേഹത്തിന്റെ ഗർവം കാട്ടുന്നു, പക്ഷേ ഓ മിത്രമേ, ഇത് ക്ഷണത്തിൽ നശിക്കും. ഏത് പ്രാണി ഹരിയുടെ യശസ്സ് പാടിയോ, ഓ നാനക്, അവൻ ജഗത്ത് ജയിച്ചു. ॥42॥
Verse 45
ਜਿਹ ਘਟਿ ਸਿਮਰਨੁ ਰਾਮ ਕੋ ਸੋ ਨਰੁ ਮੁਕਤਾ ਜਾਨੁ ॥
ਤਿਹਿ ਨਰ ਹਰਿ ਅੰਤਰੁ ਨਹੀ ਨਾਨਕ ਸਾਚੀ ਮਾਨੁ ॥੪੩॥
jeh ghaT simaran raam ko so nar mukataa jaan ||
teh nar har a(n)tar nahee naanak saachee maan ||43||
ആരുടെ ഹൃദയത്തിൽ രാമ സ്മരണ ഉണ്ടോ, ആ മനുഷ്യനെ മുക്തനെന്ന് അറിയുക. ആ മനുഷ്യനും ഹരിക്കും അന്തരമില്ല — ഓ നാനക്, ഇത് സത്യമെന്ന് വിശ്വസിക്കുക. ॥43॥
Verse 46
ਏਕ ਭਗਤਿ ਭਗਵਾਨ ਜਿਹ ਪ੍ਰਾਨੀ ਕੈ ਨਾਹਿ ਮਨਿ ॥
ਜੈਸੇ ਸੂਕਰ ਸੁਆਨ ਨਾਨਕ ਮਾਨੋ ਤਾਹਿ ਤਨੁ ॥੪੪॥
ek bhagat bhagavaan jeh praanee kai naeh man ||
jaise sookar suaan naanak maano taeh tan ||44||
ഭഗവാന്റെ ഒരു ഭക്തിയെങ്കിലും ഏത് പ്രാണിയുടെ മനസ്സിൽ ഇല്ലയോ — ഓ നാനക്, അവന്റെ ശരീരം പന്നി, നായ പോലെയെന്ന് കരുതുക. ॥44॥
Verse 47
ਸੁਆਮੀ ਕੋ ਗ੍ਰਿਹੁ ਜਿਉ ਸਦਾ ਸੁਆਨ ਤਜਤ ਨਹੀ ਨਿਤ ॥
ਨਾਨਕ ਇਹ ਬਿਧਿ ਹਰਿ ਭਜਉ ਇਕ ਮਨਿ ਹੁਇ ਇਕ ਚਿਤਿ ॥੪੫॥
suaamee ko girahu jiau sadhaa suaan tajat nahee nit ||
naanak ieh bidh har bhajau ik man hui ik chit ||45||
നായ യജമാനന്റെ വീട് നിത്യം വിടാത്തതുപോലെ — ഓ നാനക്, ഇതേ വിധം ഏകമനസ്സോടെ, ഏകചിത്തത്തോടെ ഹരിയെ ഭജിക്കുക. ॥45॥
Verse 48
ਤੀਰਥ ਬਰਤ ਅਰੁ ਦਾਨ ਕਰਿ ਮਨ ਮੈ ਧਰੈ ਗੁਮਾਨੁ ॥
ਨਾਨਕ ਨਿਹਫਲ ਜਾਤ ਤਿਹ ਜਿਉ ਕੁੰਚਰ ਇਸਨਾਨੁ ॥੪੬॥
teerath barat ar dhaan kar man mai dharai gumaan ||
naanak nihafal jaat teh jiau ku(n)char isanaan ||46||
തീർഥം, വ്രതം, ദാനം ചെയ്ത് മനസ്സിൽ അഭിമാനം ധരിക്കുന്നവൻ — ഓ നാനക്, അവന്റേതെല്ലാം നിഷ്ഫലമാകുന്നു, ആനയുടെ കുളിപോലെ. ॥46॥
Verse 49
ਸਿਰੁ ਕੰਪਿਓ ਪਗ ਡਗਮਗੇ ਨੈਨ ਜੋਤਿ ਤੇ ਹੀਨ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਇਹ ਬਿਧਿ ਭਈ ਤਊ ਨ ਹਰਿ ਰਸਿ ਲੀਨ ॥੪੭॥
sir ka(n)pio pag ddagamage nain jot te heen ||
kahu naanak ieh bidh bhiee tuoo na har ras leen ||47||
തല വിറച്ചു, കാലുകൾ ഇടറി, കണ്ണുകൾ വെളിച്ചം നഷ്ടപ്പെട്ടു. നാനക് പറയുന്നു — ഈ ദശ വന്നു, എന്നിട്ടും ഹരി-രസത്തിൽ ലയിച്ചില്ല. ॥47॥
Verse 50
ਨਿਜ ਕਰਿ ਦੇਖਿਓ ਜਗਤੁ ਮੈ ਕੋ ਕਾਹੂ ਕੋ ਨਾਹਿ ॥
ਨਾਨਕ ਥਿਰੁ ਹਰਿ ਭਗਤਿ ਹੈ ਤਿਹ ਰਾਖੋ ਮਨ ਮਾਹਿ ॥੪੮॥
nij kar dhekhio jagat mai ko kaahoo ko naeh ||
naanak thir har bhagat hai teh raakho man maeh ||48||
ഞാൻ ജഗത്തിനെ എന്റേതെന്ന് കരുതി നോക്കി, പക്ഷേ ആരും ആർക്കും സ്വന്തമല്ല. ഓ നാനക്, ഹരി ഭക്തിയാണ് സ്ഥിരം, അത് മനസ്സിൽ വയ്ക്കുക. ॥48॥
Verse 51
ਜਗ ਰਚਨਾ ਸਭ ਝੂਠ ਹੈ ਜਾਨਿ ਲੇਹੁ ਰੇ ਮੀਤ ॥
ਕਹਿ ਨਾਨਕ ਥਿਰੁ ਨਾ ਰਹੈ ਜਿਉ ਬਾਲੂ ਕੀ ਭੀਤਿ ॥੪੯॥
jag rachanaa sabh jhooTh hai jaan leh re meet ||
keh naanak thir naa rahai jiau baaloo kee bheet ||49||
ജഗത് രചന എല്ലാം മിഥ്യ — ഓ മിത്രമേ, ഇത് അറിയുക. നാനക് പറയുന്നു — ഇത് സ്ഥിരമായി നിലനിൽക്കില്ല, മണൽച്ചുവർ പോലെ. ॥49॥
Verse 52
ਰਾਮੁ ਗਇਓ ਰਾਵਨੁ ਗਇਓ ਜਾ ਕਉ ਬਹੁ ਪਰਵਾਰੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਥਿਰੁ ਕਛੁ ਨਹੀ ਸੁਪਨੇ ਜਿਉ ਸੰਸਾਰੁ ॥੫੦॥
raam gio raavan gio jaa kau bahu paravaar ||
kahu naanak thir kachh nahee supane jiau sa(n)saar ||50||
രാമൻ പോയി, വലിയ പരിവാരമുണ്ടായിരുന്ന രാവണൻ പോയി. നാനക് പറയുന്നു — ഒന്നും സ്ഥിരമല്ല, സംസാരം സ്വപ്നംപോലെ. ॥50॥
Verse 53
ਚਿੰਤਾ ਤਾ ਕੀ ਕੀਜੀਐ ਜੋ ਅਨਹੋਨੀ ਹੋਇ ॥
ਇਹੁ ਮਾਰਗੁ ਸੰਸਾਰ ਕੋ ਨਾਨਕ ਥਿਰੁ ਨਹੀ ਕੋਇ ॥੫੧॥
chi(n)taa taa kee keejeeaai jo anahonee hoi ||
eih maarag sa(n)saar ko naanak thir nahee koi ||51||
സംഭവിക്കാത്തത് സംഭവിച്ചാൽ മാത്രം ചിന്തിക്കണം. ഓ നാനക്, സംസാരത്തിന്റെ മാർഗം ഇതാണ്, ഇവിടെ ഒന്നും സ്ഥിരമല്ല. ॥51॥
Verse 54
ਜੋ ਉਪਜਿਓ ਸੋ ਬਿਨਸਿ ਹੈ ਪਰੋ ਆਜੁ ਕੈ ਕਾਲਿ ॥
ਨਾਨਕ ਹਰਿ ਗੁਨ ਗਾਇ ਲੇ ਛਾਡਿ ਸਗਲ ਜੰਜਾਲ ॥੫੨॥
jo upajio so binas hai paro aaj kai kaal ||
naanak har gun gai le chhaadd sagal ja(n)jaal ||52||
ഉത്ഭവിച്ചത് നശിക്കും, ഇന്നോ നാളെയോ വീഴും. ഓ നാനക്, ഹരിയുടെ ഗുണങ്ങൾ പാടുക, സകല ജഞ്ജാടവും വിടുക. ॥52॥
Verse 55
ਦੋਹਰਾ ॥
dhoharaa ||
ദോഹ:
Verse 56
ਬਲੁ ਛੁਟਕਿਓ ਬੰਧਨ ਪਰੇ ਕਛੂ ਨ ਹੋਤ ਉਪਾਇ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਅਬ ਓਟ ਹਰਿ ਗਜ ਜਿਉ ਹੋਹੁ ਸਹਾਇ ॥੫੩॥
bal chhuTakio ba(n)dhan pare kachhoo na hot upai ||
kahu naanak ab oT har gaj jiau hoh sahai ||53||
ബലം പോയി, ബന്ധനങ്ങൾ വീണു, ഒരു ഉപായവും ഫലിക്കുന്നില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഇപ്പോൾ ഹരിയാണ് ആശ്രയം, ഗജേന്ദ്രനെപ്പോലെ നീ സഹായിക്കണേ. ॥53॥
Verse 57
ਬਲੁ ਹੋਆ ਬੰਧਨ ਛੁਟੇ ਸਭੁ ਕਿਛੁ ਹੋਤ ਉਪਾਇ ॥
ਨਾਨਕ ਸਭੁ ਕਿਛੁ ਤੁਮਰੈ ਹਾਥ ਮੈ ਤੁਮ ਹੀ ਹੋਤ ਸਹਾਇ ॥੫੪॥
bal hoaa ba(n)dhan chhuTe sabh kichh hot upai ||
naanak sabh kichh tumarai haath mai tum hee hot sahai ||54||
ബലം വന്നു, ബന്ധനങ്ങൾ അറ്റു, ഇപ്പോൾ എല്ലാം സാധ്യം. ഓ നാനക്, എല്ലാം നിന്റെ കൈയിലാണ്, നീയാണ് സഹായി. ॥54॥
Verse 58
ਸੰਗ ਸਖਾ ਸਭਿ ਤਜਿ ਗਏ ਕੋਊ ਨ ਨਿਬਹਿਓ ਸਾਥਿ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਇਹ ਬਿਪਤਿ ਮੈ ਟੇਕ ਏਕ ਰਘੁਨਾਥ ॥੫੫॥
sa(n)g sakhaa sabh taj ge kouoo na nibahio saath ||
kahu naanak ieh bipat mai Tek ek raghunaath ||55||
കൂട്ടാളികളും മിത്രങ്ങളും എല്ലാം വിട്ടുപോയി, ആരും കൂടെ നിന്നില്ല. നാനക് പറയുന്നു — ഈ ആപത്തിൽ ഒരേയൊരു രഘുനാഥനാണ് ആധാരം. ॥55॥
Verse 59
ਨਾਮੁ ਰਹਿਓ ਸਾਧੂ ਰਹਿਓ ਰਹਿਓ ਗੁਰੁ ਗੋਬਿੰਦੁ ॥
ਕਹੁ ਨਾਨਕ ਇਹ ਜਗਤ ਮੈ ਕਿਨ ਜਪਿਓ ਗੁਰ ਮੰਤੁ ॥੫੬॥
naam rahio saadhoo rahio rahio gur gobi(n)dh ||
kahu naanak ieh jagat mai kin japio gur ma(n)t ||56||
നാമം നിലനിന്നു, സാധു നിലനിന്നു, ഗുരു ഗോവിന്ദ് നിലനിന്നു. നാനക് പറയുന്നു — ഈ ജഗത്തിൽ അപൂർവം ഒരുവൻ മാത്രം ഗുരു-മന്ത്രം ജപിച്ചു. ॥56॥
Verse 60
ਰਾਮ ਨਾਮੁ ਉਰ ਮੈ ਗਹਿਓ ਜਾ ਕੈ ਸਮ ਨਹੀ ਕੋਇ ॥
ਜਿਹ ਸਿਮਰਤ ਸੰਕਟ ਮਿਟੈ ਦਰਸੁ ਤੁਹਾਰੋ ਹੋਇ ॥੫੭॥੧॥
raam naam ur mai gahio jaa kai sam nahee koi ||
jeh simarat sa(n)kaT miTai dharas tuhaaro hoi ||57||1||
ഞാൻ രാമ നാമം ഹൃദയത്തിൽ ധരിച്ചു, അതിന് സമമായി ഒന്നുമില്ല. ആരെ സ്മരിക്കുന്നതിലൂടെ സങ്കടങ്ങൾ നീങ്ങുന്നുവോ, നിന്റെ ദർശനം ലഭിക്കുന്നുവോ. ॥57॥1॥
Want to understand every word?
Read Word-by-Word Meaning →